Tạo hoá chỉ sinh ra con người chứ ko tạo cho con người sự hoàn thiện. Con người là vậy các bạn ah, có những cái quý giá thiêng liêng người ta nắm giữ trong tay nhưng người ta đau có biết trân trọng, nâng niu và gìn giữ. Chỉ cần 1 "cơn gió" nhẹ thổi qua thôi là những gì có trong tay sẽ bay theo và ko biết bao giờ mới trở lại. Khi mất đi lúc đó ta có ân hận thì cũng có thể là đă muộn rồi.Tôi nghĩ những cái mình có được, mình đã xây dựng lên, vun đắp lên trong tình yêu và tình bạn thì ta phải biết trân trọng và giữ gìn (cho muôn đời sau,hihi). Đừng để đến lúc tuột khỏi tay lúc đó ta có hối hận, có' bắc thang lên hỏi ông trời thì ông trời cũng sẽ trả lời rằng: Ngươi thật là ngu ngốc!!!
Trái tim tôi giống như chiếc lá
Một ngày kia rơi xuống mặt đường
Gió sẽ thổi về nơi nào xa lắc
Ai nhặt được tình cờ giấu trong rương
Ai còn nhớ những chiều thu hiu hắt
Trong ngực tôi một chiếc lá đang run
Nó vọng lên vài câu thơ hi vọng
Gieo niềm vui thì gặt được nỗi buồn
Lẽ tự nhiên như 1 ngày nắng sớm
Gieo bình minh thì chạm được hoàng hôn
Trái tim tôi giống như chiếc lá
Dẫu xanh tươi cũng có lúc mỏi mòn
Đơn giản vậy cớ sao ai ko hiểu?
Chẳng giữ gìn chiếc lá lúc tôi trao
Ném lăn lóc trên mặt đường khô khốc
Tôi đi qua đau đớn cúi đầu chào
Rồi một ngày kia khi trở về trong đất
Chiếc lá đang khô sẽ tươi mới lạ thường
Trái tim tôi sáng ngời lên nhan sắc
Thêm trang thơ đựng giữa bốn mùa hương
[get this widget]
Thứ tư, ngày 16 tháng tư năm 2008
Lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại...
Nhãn: Đọc và suy ngẫm
Được đăng bởi Trương Triều Nghi tại 4/16/2008 01:34:00 CH
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)



0 nhận xét:
Đăng một Nhận xét